Friday, October 4, 2013

Nhà văn trước căn hộ tiên hiến xác cho y học.

Điểm qua như thế để thấy Nhất Lâm là nhà văn sống hết mình và viết hết mình

Nhà văn đầu tiên hiến xác cho y học

Lễ rải tro nếu có đại diện Hội Nhà văn Thừa Thiên Huế thì càng tốt, cùng con cháu trong gia đình: Vợ chồng Hùng-Thủy cùng hai cháu nội Linh, Giao; vợ chồng Thịnh -Thảo và cháu ngoại Thiện Nhân.

Chết là hết. Sau khi tôi tắt thở, đề nghị chuyển tôi đến Bộ môn giải phẫu học, Trường Đại học Y dược Huế, 6-Ngô Quyền, thị thành Huế. Khi nào đến tuổi 75 thì ta cùng bàn chuyện đó". Thế là tuần nào cũng vù ra Đông Hà, Thành cổ Quảng Trị. Tôi chọn hiến xác cho ngành y, cũng là một cách táng nhưng là cách táng có lợi hơn cho cuộc sống sau khi mình đã chết vì để cho các nhà khoa học, các sinh viên nghiên cứu, giảng dạy, tập sự y học vài năm, để họ phục vụ tốt hơn cho sự sống của con người.

Để phục vụ giảng dạy và nghiên cứu y học. Mở cửa sổ tầng ba căn hộ chung cư sau đêm viết khuya, gặp ánh trăng man mác, thế là anh không dừng được ham, xách xe đạp xuống ba tầng cầu thang khu cư xá Đống Đa, một mình đạp xe đi chơi trăng đến sáng! Anh đạp xe lang thang như một kẻ mộng du.

Nhà văn Nhất Lâm sinh năm 1937 ở làng An Tiêm, Triệu Thành, Triệu Phong, Quảng Trị. Ông hiệu trưởng lúc đó tên là Phận, rất hoan nghênh, nhưng ông bảo: "hiện anh mới 60, còn sung sức lắm.

Sau khi Nhà trường đã hoàn thành việc giảng dạy và nghiên cứu, phần "tro -cốt"của tôi xin đề nghị:-Được đặt ở nơi mai táng chung.

Năm ngoái anh mua được cái xe đạp điện 12 triệu đồng. Để "chơi với bạn bè". Bệnh viện bảo mổ, nhưng anh đã tự uống thuốc bắc, thuốc Tây, giờ cũng đã đỡ đôi phần. Đến khi chạm cầu, chạm biển Thuận An mới tỉnh ra, biết mình đang ở xa nhà hơn chục cây số! Năm 2010 anh bị đau tim nặng, suýt chết. Từ tập thơ đầu tay Thức với mùa trăng, in năm 1995 đến nay anh đã xuất bản 14 tập sách.

Tôi quan niệm thế. Nhất Lâm có nhiều câu thơ khắc tạc vào lòng người đọc: Dấu chân đi tắt hơi ta / Để lại khoảng trắng / đích mẫu.

". Áo tím em về khép gió bay. Anh từng là lính chống Pháp, rồi cán bộ ngành địa chất, ngành liên lạc, nguyên là Chánh thanh tra Sở liên lạc chuyển vận Bình Trị Thiên (cũ).

(Tết Huế). Đó là những câu thơ gan ruột mà anh gọi là "gom tuổi lang thang". Bánh chưng Nhật Lệ vuông Thành nội. Ai cũng một lần chết. Bảy đường máu vào tim đều bị tắc. Nhà văn Nhất Lâm sống như viết, cương trực, cương trực, đầy trực cảm và ham. Riêng tiểu thuyết Xa Hà Nội đã được ban tặng văn học của Quỹ Phùng Quán năm 2011.

Bây giờ tôi đã 77 tuổi rồi. Số điện thoại. Như tôi đã viết:  Khi ta chết nắm tro về xứ sở   Rải xuống dòng Vĩnh Định trường miên   Mảnh đất sinh ta thành nhà thơ   Con tạ ơn làng, làng hỡi An Tiêm  (Tập thơ Vú Đá, 2004)" Việc Nhất Lâm, nhà văn đầu tiên ký chúc thư hiến xác cho y học là việc làm có ý nghĩa từng lớp lớn.

(Suối đêm) Giang hồ tôi uống bao quán vắng / Nước mắt nhòe mưa về bến sông (Mưa). Hiện anh còn bản thảo 2 tiểu thuyết Trở lại Sài Gòn và Khách sạn giữa rừng, và một tập thơ chưa in.

Bản chúc thư được chị Thủy, vợ nhà văn đồng ý ký tên, UBND P. Anh là Hội viên Hội Nhà văn TT-Huế, Hội viên Hội Nhà báo Việt Nam. Sau khi ký chúc thư hiến xác, anh có thư cho Bộ môn giải phẫu, Trường Đại học Y dược Huế, cảm động: "hoài vọng của tôi là sau khi nhà trường hết nghiên cứu phục vụ cho giảng dạy, tro thiêu xác tôi xin nhà trường đem rải đầu sông Vĩnh Định, tại cầu An Tiêm, làng An Tiêm, xã Triệu Thành, huyện Triệu Phong, tỉnh Quảng Trị.

Có được vài trăm ngàn đồng là mua vé xe lang thang vô Đà Lạt, Bình Định, Bình Thuận, Sài Gòn. Với nhà văn Nhất Lâm, ý nghĩa "người của cộng đồng" ở đây trọn vẹn cả nghĩa bóng lẫn nghĩa đen. - Vô khối trời, hiến xác cho y học bấy lâu là chuyện thông thường. Nội dung bản Di chúc rất ngắn gọn: "Tôi tên là Đoàn Việt Lâm, bút danh Nhất Lâm.

Tôi xin tình nguyện hiến thể xác mình cho sự nghiệp nghiên cứu y khoa. Ngô Minh. Hóa ra đây là chuyện thực. (Dấu chân); Ly dày ly cạn đêm nhòa nhạt / Áo mới em choàng nhuốm bâng khuâng. Anh sống nghèo, không vi tính, tiểu thuyết viết bằng tay, điện thoại di động bạn mới cho. Hơn 15 năm trước tôi đã đến Trường Đại học Y Huế đề nghị được hiến xác.

; - Được trả lại cho gia đình theo địa chỉ. Nói rồi nhà văn Nhất Lâm cho tôi xem bản Di chúc hiến xác mà nhà văn đã ký với Bộ môn giải phẫu, Trường Đại học Y dược Huế. Trần giới thường nói: "Nhà văn, nghệ sĩ là người của cộng đồng". Phú Thuận, TP Huế công nhận, cùng Bộ môn giải phẫu đại học Y dược Huế đóng dấu đỏ chót. Nếu vào ngày nghỉ lễ, chủ nhật hoặc ngoài giờ làm việc thì xin liên tưởng: số điện thoại.

Người thì địa táng, người thì thiên táng, người thì thủy táng. Anh say mê từng ngày rong chơi, từng trang viết như vậy nhưng anh lại yêu cuộc sống theo cách của mình: Yêu cuộc sống có tức là ngay cả sau khi chết mình vẫn hiến mình cho sự sống sinh sôi.

No comments:

Post a Comment