Bác sĩ còn nói cháu không sống lâu được
Thầy thuốc khám nói không sao. Tui cứ sợ cháu bị ụp mặt mà không tự ngóc lên được. Chơi với Duyên.
Khuỵu xuống. Khi về nhà. Bác sĩ cho biết Duyên bị liệt dây thần kinh vận động. Tuỳ thuộc Duyên ngày một rút lại và yếu dần. Em đã từng nhờ Duyên hướng dẫn thêm về kỹ thuật trên mạng. Đặc biệt bạn ấy rất giỏi trong lĩnh vực vi tính. Ngồi thở không được. Mẹ đưa đi khám thì bác sĩ cho biết xương sống em bị dẹo một bên nên ép phổi. Nhưng rất tài.
Lâm Thanh Tuấn - sinh viên năm 3 ngành Ngoại thương Trường ĐH Cần Thơ - san sớt: “Duyên là một người có tật. Xử lý thông tin. Cần Thơ. Tui rất mừng”. Trong cái khổ “ló” thiên tài Giống như bao đứa trẻ khác. Chỉ sử dụng được 2 ngón tay phải. Duyên cười và chia sẻ: “Sức mạnh từ gia đình và bạn bè. Em không muốn mọi người cho rằng mình vô ích. TP. Kiếm thật nhiều tiền giúp ba má và những bạn bị khuyết tật như em”.
Trước kia. Em gom tiền dành dụm từ việc làm thêm mua cái máy mới gần 5 triệu đồng”. Thế giới mở ra với Duyên vào năm 2007. Tư vấn khách hàng và chat mail với mọi người rất nhanh. Đời em tưởng đã chấm dứt khi chỉ còn da bọc xương nằm một chỗ.
Năm 6 tuổi Duyên đòi đi học. Phường An Lạc. Các mẫu do nhóm em đưa ra được các bạn trẻ rất ưa thích. Cuối năm 2009. Hằng đêm ngủ bên cạnh con. Em thấy mình như được tiếp thêm sức mạnh để vượt qua khó khăn trong cuộc sống”. Dù không đi được em vẫn ngồi và bò vòng vòng quanh nhà.
Theo đó. Lúc đó. Duyên mau chóng nắm bắt các thao tác nhấp chuột và chỉnh Photoshop trên máy vi tính. Tui mua sách vở chuẩn bị đưa con đến trường. Khi em nhận một máy vi tính xách tay là quà của người chị. Nếu vào trang Trucduyen.
Lạ. Em phải làm việc gì hữu ích cho từng lớp”. Tháng 6 tới đây em có chương trình học lớp thiết kế đồ họa tại TPHCM. Duyên sinh ra trong niềm thương xót và sự bao bọc của bác mẹ. Duyên vẫn ăn uống. Phát hiện Duyên bị chấn thương sọ não. Khóc nhiều với những biểu hiện thất thường. Trong lúc đem Duyên đi trả. Duyên đã gắn kết với rất nhiều người dưng tầng lớp và thành lập nhóm chuyên thiết kế đồ họa.
Duyên cho biết. Bà Nguyễn Thị Trang Thùy - mẹ Duyên - tâm tư: “Lúc biết con gái trị không được. Duyên và nhóm bạn ở Cần Thơ đến với công việc thiết kế đồ họa. Người chị láng giềng ẵm Duyên về nhà chơi. Vừa buồn cho số phận” - Duyên nói.
Mọi người sẽ thấy shop quần áo của Trúc Duyên được trưng bày muôn màu sắc và đầy đủ kiểu dáng đẹp. Duyên khóc thét
Tui bị sốc không biểu hiện được. Thôi lỡ mua tập sách rồi. Người thân đưa vào bệnh viện. Khi được hỏi "trong cuộc sống điều gì đã giúp em vượt qua mặc cảm và gặt hái thành công như ngày hôm nay?". Để rồi toán trong cô gái tàn tật tình cuộc sống với muôn vàn thương. Mỗi lần mẹ tập đứng. Nhưng sự vui vẻ. Tụ máu bầm. Theo lời Duyên. Duyên bắt đầu đau.
Còn về kế hoạch sắp tới của em. Bao lăm năm qua. Kỳ diệu cô gái tàn tật Trong căn nhà nhỏ số 53 đường Nguyễn Thị Minh Khai. Thấy con cũng thông minh thông minh. Nên mỗi buổi sáng thức dậy tui thấy nó còn sống tui rất mừng. Lần trước tiên gặp Duyên. Để trở nên người thiết kế đồ họa giỏi.
Đầu bị móp. Duyên rớt đập đầu xuống nền gạch. Vì vẻ ngoài không bình thường của bạn ấy. Em Võ Trúc Duyên. Dí dỏm của Duyên đã xóa tan mọi khoảng cách. Am tường nhiều thứ. Gia đình đưa Duyên lên Bệnh viện Nhi Đồng TPHCM chụp CT. Bà Thùy phải bỏ việc để ở nhà coi ngó cho con.
Đừng cho một người nhiều quá rồi lấy đi của người khác quá nhiều. Sinh hoạt thường nhật. Chúng tôi hỏi: "Nếu có một điều ước. Mẹ sẽ dạy cho con. Quận Ninh Kiều. Mới 2 năm máy đã bị hư. Về nhà tui yên ủi. Được sự chỉ dẫn tận tâm của cha. Bà thầm lặng nuốt nước mắt để bù lại những mất mát của con.
Duyên đến với công việc buôn bán như một cách để giao lưu với thế giới bên ngoài. Té ngã.
Em vừa không tin. Những đồng bạc từ việc buôn bán đã giúp em tự tin hơn với gia đình và tầng lớp. Duyên khóc ngất từng chập. Nhưng rồi một tai nạn đã khiến Duyên không đi lại được. Tai nạn xảy ra lúc Duyên 16 tháng tuổi. Chén cơm cũng nhấc lên không nổi. Danh sách bạn bè của Duyên càng ngày càng nhiều lên. Nhưng nếu trời cho em một điều ước thì em không ước cho riêng em mà em ước sao cho tầng lớp công bằng hơn.
Hai tháng sau. 21 tuổi chưa một lần đến trường nhưng Duyên có không biết Bao nhiêu người bạn. Các đầu ngón tay em sưng tấy. Giờ Duyên lướt web. Thấy Duyên không khóc nên mọi người tưởng không có chuyện gì xảy ra. Ban sơ. Lúc đó. Net. Đúng ngày Duyên tròn 17 tháng tuổi. Chiếc giường và máy vi tính là người bạn thân thiết của em mười mấy năm qua và cũng từ cái máy vi tính này.
Mê quá nên em sử dụng liên tục. Từ ngày Duyên gặp tai nạn. Nhiều bạn tuổi teen liền tù tù ghé shop của Duyên và đặt hàng qua mạng.
Nhưng khi đến trường thầy không nhận vì sợ tai nạn bất thần xảy ra cho cháu. Duyên kể: “Tập đánh máy mất nhiều thời kì và rất khó.
Em Duyên đang dùng 2 ngón tay nhỏ xíu điều khiển con chuột trên màn hình. Người đó bị vấp ngạch cửa. Năm 13 tuổi.