Hà Nội những năm đầu chiến tranh phá hoại
Nhưng cũng có những hy vọng óng ánh. 2 tập tản văn 100 gờ-ram hạnh phúc của tác giả Thụy Anh và Hướng nào Hà Nội cũng sông của Hồ Anh Thái lại thấy một Hà Nội khác. Đắm đuối. Họa sĩ Đỗ Phấn nhìn Hà Nội một cách tinh tế và kỹ lưỡng qua tác phẩm Hà Nội thì không có tuyết. Cây bút Nguyễn Việt Hà giới thiệu cùng lúc 2 tập tản văn về Hà Nội với đầu đề Con giai phố cổ và nữ giới uống rượu.
Tuy là tiểu thuyết nhưng tác phẩm như một hồi tưởng về một thời họ đã sống như thế. Của cuộc sống nơi tác giả xâu xé cầm thoát khỏi vòng xoáy cuộc sống đầy bất trắc. Nếu cuốn đầu. Hà Nội trong nỗi nhớ của Thụy Anh khác với Hà Nội bữa nay.
Đỗ Phấn là người Hà Nội. Anh đặc biệt mạnh về chi tiết đời thường. Là một họa sĩ thành danh từ đây và khi bắt đầu viết văn cho đến nay. Chí ít là với những người viết văn. Trước Dằng dặc triền sông mưa.
Còn với Hồ Anh Thái là những biên chép lại những gì Hà Nội có và mới có. Những câu chuyện kể được nhìn bằng con mắt khắt khe nhưng đầy lo âu. TƯỜNG VY. Nhà văn Đỗ Phấn còn giới thiệu đến độc giả một cuốn tiểu thuyết về Hà Nội với nhan đề Dằng dặc triền sông mưa.
Ông cũng đã giới thiệu cuốn Con mắt rỗng (NXB Văn học).
Đã có. Có nhẽ điều này đúng ở chừng mực nào đó. Tản văn. Một tác phẩm viết về Hà Nội hôm nay với những vấn đề của thời đại. Không trở lại. 15 chương sách như một cuốn phim về những gì gần gụi thân yêu nhất của Hà Nội thời xưa cũ. Tác giả dành viết cho những gã trai Hà Nội có “tâm hồn thị dân sâu lắng” luôn mong muốn bảo lưu những giá trị truyền thống thì ở tác phẩm sau lại là những mảnh hí hước về quan hệ con người trong từng lớp đô thị nhiều xộc xệch.
Cũng dịp này. Cũng là cái tình của anh đối với một chốn mà mình thương. Nghĩ ngợi về cuộc sống là tuyển lựa của nhiều tác giả khi viết về Hà Nội. Trằn trọc… Còn tác giả Nguyễn Trương Quý lại nhìn Hà Nội qua âm nhạc với Còn ai hát về Hà Nội.
Đỗ Phấn mang đến một câu chuyện sống động đầy ắp chi tiết. Ca khúc. Các nghệ sĩ góp vào dòng tản văn về Hà Nội những góc nhìn rất riêng. Cái gì nghẹn ngào không gọi tên được. Qua nhân vật trọng điểm là con người - người ở Hà Nội.
Họa sĩ. Thật trìu mến và dịu dàng về tuổi thơ nhóng nhánh với tất cả những gì quý báu trong thế cuộc. Có cái gì đó mất mát. Vừa thân thiết lại vừa xa lạ. Xù xì. Đang và đã mất.
Về một Hà Nội mấp mô. Quờ quạng được vẽ bằng chữ nghĩa giàu màu sắc và đường nét. Đề tài của anh cũng không gì khác ngoài viết về TP này.
Một thể loại văn chương đầy tính chiêm nghiệm. Hà Nội tiểu thuyết Không chỉ có tản văn. Không phải ai cũng nhìn Hà Nội dưới góc độ hoài niệm hay lãng mạn.
No comments:
Post a Comment