Khi về nhà tôi kể cho người nhà
Cắt chân… treo lủng lẳng thảm ở chốn linh thiêng. Đến mức chẳng dám mua thứ gì nữa. Mấy bạn nước ngoài của tôi mắt tròn mắt dẹt. Sáng tạo kiểu này ở ta khá nhiều.
Tran Hung John nói vậy ai cũng biết là “vơ đũa cả nắm”. Dẫn đường. Nhất thời. Tiên sư ta vẫn ghét cái kiểu. Chúng tôi thuê một con thuyền qua sông. “Dai như đỉa”. Nhân diễn đàn này. Nếu có nền tảng tốt chắc chắn cô lái đò đã không vì những đồng tiền nhỏ mà “đuổi” cả chục khách nước ngoài. Chị đứng ra đây. Từ sáng tạo cá nhân chủ nghĩa thắp sáng thành sáng tạo cả cộng đồng. Tôi rất ức chế.
Hai hình ảnh thú rừng bị xẻ thịt và chèo kéo khi qua Suối Yến khiến tác giả Mỹ Vân ấn tượng đến bây giờ. Tôi xin kể một chuyện nhỏ - câu chuyện đã khiến tôi trinh nữ. Ở các điểm du lịch nơi xúc tiếp nhiều với người nước ngoài cảnh tượng mà tôi kể diễn ra không ít. Cũng chỉ vì mấy đồng đó mà khi về nước người ta sẽ kể cho bạn bè nghe.
Vân vân và vân vân. Chúng tôi đi đâu cũng bị hét giá. Nền tảng giáo dục. Mệt nhoài. Khôn lỏi. Anh bán quán ăn xẻ thịt thú rừng nơi cửa chùa không. Dẫn đường. Quắc mắt rất mất lịch sự. Đi mất. Xẻo thịt. Lúng túng trước những câu hỏi của bạn bè nước ngoài. Họ bắt đầu “tra tấn” tôi bằng hàng loạt câu hỏi. Làm xấu xí hình ảnh quê hương.
Không phải vì mất tiền. Hò hét… như mổ bò. Tôi nghĩ. Lan tỏa. Tôi đưa các bạn học với tôi ở nước ngoài. Nền tảng tầng lớp kiên cố.
Cũng chỉ vì mấy đồng đó mà mấy người khách nước ngoài sẽ không quay lại đây nữa đâu. Cái cần cho cộng đồng.
Trong cộng đồng. Người thụ động… Hơn nữa. Tôi nghĩ
Cho xã hội là sáng tạo của mỗi cá nhân phải bắt nguồn từ một nền tảng gia đình. Mở lối thì sẽ đi đến đâu? Sáng tạo nhỏ lẻ của vài cá nhân chỉ là đốm sáng đơn lẻ. Tầng lớp. Nhìn cảnh mấy con thú bị lột da. Phản bác quan điểm anh này chẳng có gì khó. Coi đó là hành động làm xấu hình ảnh du lịch Việt Nam và khẳng định.
Mà vì cách hành xử của chị kia. Mấy người bạn của tôi bước đi. Khôn vặt chính là thế. Mỹ Vân Cựu du học sinh ở Úc. Nếu tư duy làm ăn “chụp giật” kiểu này. Nghĩ suy nhỏ lẻ kiểu này mà sáng tạo. Thực ra. Thế nhưng. Chị lái đò cùng với một số người nữa kì kèo.
Xô đẩy. Người xấu; người sáng tạo. Cắt đầu. Tôi được những người có kinh nghiệm khuyên làm giá thật chặt. Cô lái đò và mấy anh nữa chạy theo lôi tay. Bạn bè tôi đã sửng sốt khiến tôi phải đáp không biết bao nhiêu câu hỏi. Cả bọn đến quán ăn (nghĩ là ăn chay). Tôi phải uốn ba tấc lưỡi giảng giải cho mấy người bạn ngoại quốc là hành động của chị này là bộc phát.
Nếu có thì hãy trường đoản cú trước khi nghĩ đến chuyện sáng tạo. Khi trả tiền. Thấy cảnh chen lấn. Nhìn hằm hằm rồi đưa tay lấy tiền. Hình dung về Việt Nam rất không tốt. Tôi nói: “Chỉ vì mấy đồng mà chị và các anh chèo kéo người ta thế coi sao được. Đất nước mình. Tran Hung John cũng chỉ vì nhìn thấy mấy cảnh nhỏ lẻ đáng buồn mà quy kết chúng ta như vậy.
Giật vai. Cốt yếu là người Úc đi chùa Hương. Quờ nghe xong đều bức xúc và phản ứng.
Bao nhiêu tôi trả…”. “Một cánh én không làm nên mùa xuân”. Vì nó chỉ mang tính cá nhân chủ nghĩa. Đưa ra các lý do không đâu để đòi thêm tiền. Tôi giải thích nhưng họ vẫn hùng hổ bắt bạn tôi trả thêm tiền. Tôi rất tán thành cách đặt vấn đề của Tiền Phong. Đây cũng là một thực tế đáng buồn! Mỗi chúng ta - đang đi học.
Là số ít. Những quan điểm trên diễn đàn như của Anh hùng Phạm Tuân là quá đủ. Chị ta chẳng quan tâm điều tôi nói. Có người tốt. Tránh cãi nhau giữa chừng.
No comments:
Post a Comment