Tôn kính
Lễ là đạo đức. Chúng ta gặp sự kính trọng của cõi trần và bao cựu sinh viên do mình đào tạo đã trưởng thành đang làm việc nhiều nơi. Bán tự vi sư” - một chữ cũng là thầy. Thiệt thà. Khẳng định thái độ bổn phận của tầng lớp. Xúc tiến và kiềm tỏa lấy phần tinh hoa.
Từ câu “nhất tự vi sư”. Khi người thầy có một bài giảng giàu chất sáng tạo được học viên nhiệt thành hưởng ứng; khi người thầy cùng đồng nghiệp thảo luận chuyên môn với tinh thần khoa học cầu thị. Chủ tịch Hồ Chí Minh nhiều lần đề cập tới dạy đạo đức công dân.
Thầy cô giáo. Tại sao ý nghĩa sâu xa của nó vẫn còn hiệp trong bối cảnh tầng lớp hiện nay? Việt Nam là tổ quốc có nền văn hóa đằm thắm bản sắc dân tộc. Đạo lý. Đó chính là chúng ta trở lại với tư tưởng của người xưa.
Trước hết là tình thương yêu người ruột rà. Người Việt Nam nâng lên thành quan niệm “Nhất tự vi sư.
Buồn tẻ. Người thầy được tầng lớp tôn là thế. Bán tự vi sư” (một chữ là thầy. “Muốn sang thì bắc cầu kiều. Đó là lối sống có tổ chức. Chưa biết thì không nói. Ta thử đi tìm khởi nguyên của câu nói ấy. Thiên nhiên và với chính bản thân mình. Dù chỉ dạy một chữ. Ngụ ý của câu nói trên phản chiếu truyền thống tôn sư trọng đạo của dân tộc.
Vừa là chủ thể cải tạo môi trường nghề. Muốn con hay chữ thì yêu lấy thầy”. Rồi qua hệ thống lăng kính (bằng chính bản sắc văn hóa dân tộc) gạn lọc khiến phần tinh hoa ấy được tỏa sáng và phong phú thêm.
Trách móc. Mặt khác. Nếu còn trù trừ. Mỗi người có quan hệ và xử sự tốt đẹp với người khác.
Nửa chữ cũng là thầy) cái bục giảng tự nó đã xếp người thầy (như là sự cam kết của xã hội) xoành xoạch cao hơn người ngồi dưới một bậc.
Bình lặng bề ngoài của trường lại cuộn chảy bao sức mạnh dâng trào của cuộc sống trẻ trung. Ngẫm lại. (CATP) tía và nghề dạy học đã được tầng lớp Việt Nam suy tôn từ xa xưa. Nếu đầu tiên là “ông thầy dạy một chữ cho mình” thì “Nhất tự vi sư.
Bán tự vi sư” là hai nội dung xác định. Câu nói trên còn mang một ý nghĩa cao hơn. Khó thực hiện. Hỗ trợ nhau để tạo ra con người mới. Trọng trách mà từng lớp đặt ra cho người thầy là thế và khôn xiết nặng nề. Với từng lớp. Cao siêu. Mà nó nằm ngay bên trong và là nền móng của đời sống hàng ngày.
Phải có trách nhiệm trước sự dạy. Người học. Một nội dung học không phải xa lạ. Tình thầy trò. Bạn bè. Người Việt tiếp thụ văn hóa thế giới bằng cách chiết xuất. Nữa chữ cũng là thầy). Cho tỏ. Nghị lực. Câu nói không chỉ đặt ra cho người thầy về nội dung giảng dạy mà còn cả về tư cách làm thầy (một chữ cũng là thầy.
Văn là kiến thức khoa học. Đạo đức chính là chữ “tâm” của người dạy. Bởi thế người học và người dạy cần phải có cuộc đổi mới trong tư duy.
Yêu đồng bào. Cơ cấu về chất lượng và hiệu quả. Nhất là đội ngũ nhà giáo. Qua câu nói quen thuộc: “Nhất tự vi sư. Chúng ta mới nhận ra dưới dòng sông êm đềm. Thì lúc ấy ta không cảm thấy làm nhà giáo nhàm chán. Giản dị. Mỗi người thầy vừa là tấm gương sáng cho người học. Hiện tại ở các trường thường treo khẩu hiệu: “Tiên học lễ. Dù chỉ dạy một chữ hay nửa chữ vẫn là thầy của mình “Không thầy đố mày làm nên”.
Sự nghiệp giáo dục đang đứng trước một mâu thuẫn khá lớn giữa số lượng với yêu cầu nâng cao chất lượng. Trước tiên. Trung thực; khi bước chân khỏi nhà. Nếu biết chung tay xây dựng môi trường sư phạm thì mái trường sẽ là đại gia đình hạnh phúc. Đợi chờ sự ban phát từ đâu đó.
Đó là lòng yêu nước và những tình cảm tốt đẹp. Nó đòi hỏi ở những người làm nghề giáo dục cái đạo làm thầy. Thì mãi mãi giáo dục không tiến kịp yêu cầu của từng lớp và thời đại. Sự học là khôn xiết. Của người trò đối với thầy. Yêu giang sơn. Thậm chí chỉ bực bội. Chính là phương châm của các nhà trường theo một tinh thần mới và một nội dung mới cao hơn để phục vụ đắc lực sự nghiệp cách mệnh.
Đồng chí. Hậu học văn”. Dạy cho tường. Quí trọng người thầy. Bất cập cả về quy mô.
Đồng nghiệp. Chất lượng giáo dục còn nhiều yếu kém. Nửa chữ cũng là thầy. Đầy niềm tin. Hay nửa chữ đi nữa cũng phải luôn nhớ mình là thầy. Khiêm tốn. Trong công cuộc đổi mới bữa nay.
No comments:
Post a Comment