Thú vị nhất là khi mọi người so sánh chuyện bóng đá Việt Nam theo cái cách của riêng họ
Còn Brazil - năm lần vô địch World Cup - thì… chưa lần nào! Ở cái tầm nhỏ hơn nhiều Olympic là SEA Games - là sân chơi của các cầu thủ Olympic được giới hạn từ 23 trở xuống.
Rồi tự nói tiếp: “giờ cũng chán rồi hén anh”. Vừa bình luận bóng đá với mấy ly bia. Húp hột vịt lộn. Vài ba người khách cũng vừa đến. Các nhà làm bóng đá lại càng nản hơn và đích khả thi độc nhất để giấu sự bất tài. Vậy mà ở đó cũng có cái tivi. Chuyện nọ.
Giờ anh lại có một góc nhìn khác khi SEA Games đang đánh mất dần sức sống… Bạn - những người thật sự thích xem bóng đá - có thể đáp ngay được câu hỏi “Đội bóng nào vô địch nhiều nhất trong lịch sử Olympic” hay không? Gần như là không.
Buột miệng nói với nhau: “Tính không coi mới ra đây đó chứ!”. Bóng đá Việt Nam tiếp kiến rơi xuống hạng 158. Tôi chưa tra lại nhưng nhớ thưa thớt ít khi nào Việt Nam có tên trong loạt trận giao hữu quốc tế của FIFA trong khi các nước khác trong khu vực ít khi vắng bóng.
Bất tâm của “họ” là một danh hiệu vô địch ở SEA Games. Chủ nhật rồi. Ảnh: ANH PHƯƠNG Cách đây hai năm. Thế là vừa khỉa ốc. Thế mà năm nay tôi cũng bị ghé mắt qua coi trận thắng Brunei 7-0 mà cầu thủ của mình ghi bàn cũng chẳng thèm ăn mừng.
Anh đeo mắt kiếng cho rằng bóng đá Việt Nam chẳng khác nào một tay được đầu tư mọi kiểu mà cuối cùng đã làm phiền lòng anh em. Tuy nhiên. Họ - tôi không muốn dùng chữ “chúng ta” ở đây - xem nhẹ đấu trường World Cup và châu lục để tụ họp cho chiến trường SEA Games.
Phải nói đó là thời điểm lý tưởng nhất để vươn tới một mục tiêu đàng hoàng hơn là tấm HCV SEA Games. Thế mà cái chuyện ngược đời đó đang được áp dụng cho bóng đá Việt Nam trong cả chục năm qua.
Ba má vì chỉ muốn đi tranh cái chức… tổ trưởng tổ dân phố! tình thật mà nói cái anh này (bóng đá Việt Nam) có lúc tưởng như đã thoát ra được cái mong ước eo hẹp của mình khi đăng cai vòng chung kết Asian Cup 2007 rồi lọt vào đến tứ kết. Hỏi tôi mà như nói với chính bản thân mình: “Bình luận viên mà ngồi đây à!”. Tôi lại tự nhủ không xem nữa. Vậy mà họ đã không làm thế. Ngay từ trong tư tưởng cho đến lúc lên kế hoạch thì đội tuyển quốc gia đã không được xem là nơi phải được tập trung toàn lực thì làm sao cầu thủ toàn tâm.
Lần này thì do đối phương quá tệ. Sau đó là đoạt chức quán quân Đông Nam Á 2008. Nhìn như người Nhật. Như tôi cũng đang làm thế! Và nó có thể làm bạn bất thần: Hungary đứng đầu với ba lần nhận HCV.
Từ những hoài niệm xưa cho tới trình độ xuống dốc. Toàn ý? Thậm chí cầu thủ vào tuyển còn vin vào cái cớ đó để có tư tưởng làm chuyện này. Ngay cái giờ bóng lăn. Tôi cam đoan nếu tò mò một tẹo. Từ tầm vóc bé tí của giải đến khao khát vĩ đại của LĐBĐ Việt Nam. Làm gì được đây khi những trận đấu chính thức để tính điểm trên bảng xếp hạng không được quan tâm? Vòng loại Asian Cup và World Cup không phải là những nơi độc nhất vô nhị để kiếm điểm trên bảng xếp hạng mà còn ở những trận giao hữu chính thức theo lịch thi đấu FIFA.
Bạn sẽ vào Google để tìm câu trả lời. Do chất lượng bóng đá của khu vực quá kém.
Theo bảng xếp hạng mới nhất của FIFA (11-2013). Đeo mãi một giấc mơ con vậy mà cũng chẳng ra hồn… LÝ QUÝ CHÁNH. Tôi dẫn vợ con ra chợ Sài Gòn ăn… ốc. Tôi đã tự hứa với lòng mình không xem nội dung bóng đá ở SEA Games nữa khi Văn Quyết ôm đầu (có vẻ thất vọng) và nhiều cầu thủ khác không ăn mừng bàn thắng ấn định thắng lợi 3-1 của Văn Thắng trong trận gặp Lào.
Một anh mặc áo sơmi bỏ áo trong quần. Thiếu điểm. Tụt hạng là lý do chúng ta không ngoi lên được khi phân nhóm bốc thăm vòng loại và kết quả đấu là bi đát. Nơi mà họ đánh hoài vẫn chưa thắng! Đeo mãi một giấc mơ con ở SEA Games và đến giờ thì đeo cả các cầu thủ tuổi 21 của Singapore.
No comments:
Post a Comment