Bậc thang bê tông trần cắm hàng lan can sắt hàn vẹo vọ. Cả bọn thi nhau trèo lên tầng hai và ngồi lên tay vịn tụt xuống. Những tưởng thang máy nhà cao ốc tập tả đại thì sạch sẽ hơn mà không phải. Tay vịn xi măng xám xịt bong tróc lộ. Không có thứ gì trên đời xấu và bẩn như cầu thang nhà tập thể.
Tay vịn có hàng lan can con tiện nhẵn bóng và trụ chung cuộc trên mặt đất trỗ rất cầu kỳ hình lá cúc lật.
Đó là một đồ chơi không bao giờ chán của lũ trẻ. Ký tên Văn Chải”. Thành ra cũng chẳng sợ bục chỉ đũng quần. Thay vào đó là những mộng ước mơ hồ về một “tay vịn” không phải của cầu thang. Nút bấm nhom nhem ngoe ngoét cái còn đèn cái tắt.
Ngày nhỏ tôi sống trong một ngôi nhà Pháp cổ ở Hà Nội được chia cho nhiều hộ gia đình sau hòa bình lập lại 1954. Và những chiếu nghỉ là cái nơi công cộng của cả chó mèo và người say. Lúc lại gặp kiến trúc sư nửa mùa bối rối toàn tập khi chia bậc cầu thang.
Và cũng đã đến lúc phải tự mình dập tắt niềm mê say ấy. Mỗi lần xây một ngôi nhà mới tôi thường quan hoài nhất đến cái cầu thang. Một cầu thang chế tác xoắn góc đổi hướng rất ly kỳ mềm mại mà không hề nhìn thấy một vết ghép gỗ.
Chính chiếc cầu thang rếch rác chung chạ nhà tập thể cao tầng đã dập tắt nốt những gì còn lại của ước mong.
2013. Đó là một bài toán hắc búa nhất đòi hỏi kiến trúc sư phải có độ sáng dạ và bay bổng thẩm mỹ khăng khăng.
Thế nhưng đã ba lần xây nhà vẫn chưa có được một cầu thang như ý. Kẹo cao su bôi lên vách inox. Ngọn đèn có lưới chống trộm chỉ vừa đủ soi sáng chính nó. Muỗi làm tổ bay vù vù chóng mặt. Chẳng biết những bậc thang danh vọng hình thù như thế nào nên không bao giờ mơ thấy chúng. Và chìa khóa khắc lên tay vịn những dòng nguệch ngoạc day dứt nhớ thương.
“Kỷ niệm chiều bên em. Những chiếc cầu thang đẹp đẽ tuổi thơ như thế làm cho lũ trẻ lúc lớn lên có một ao ước giản dị. Phần nữa. Cửa kính lấy sáng rơi rụng lòng thòng. Và kể cả quần có bục chỉ hay không thì về nhà thể nào cũng lĩnh thêm vài roi quắn đít. Chiếc cầu thang gỗ lim nằm sau tòa nhà chính mặt phố là cầu thang công cộng cho mấy gia đình ở tầng trên. Cũng chỉ có vài đứa đạt được ước mong ấy nhưng không phải tôi.
Khi thì đất cát quá hẹp không đủ để triển khai ý tưởng. Ngoài ấy có cầu thang tay vịn bọc đồng sáng loáng trót lọt tha hồ trượt. Giấy gói bánh vứt xuống nền. Từng bậc thang vê tròn lợi chậu ngấn chỉ sắc nét thẳng tưng kể cả những bậc hình nan quạt đổi hướng góc nhà. Chơi chán ở nhà lại kéo nhau ra Bách hóa tổng hợp Tràng Tiền. Tìm một căn nhà trên tầng cao để có thể thưởng thức cầu thang hàng ngày.
Thế nhưng niềm mê say cầu thang thì vẫn không đổi. Phần vì đồng lương của giáo viên làng nhàng cách xa chiếc cầu thang nhà tập thể chí ít một thế kỷ. 11. Chỉ để xem đũng quần đứa nào bục chỉ trước.
No comments:
Post a Comment