Do vậy bảo hộ ngành đường nghĩa là bảo hộ cho người làm ra hạt đường tức người nông dân
Nhiều doanh nghiệp không được bảo hộ cũng chết. Doanh nghiệp được bảo hộ cũng chết. Hạn ngạch xuất khẩu đường bộ đã cấp nhưng hiệp hội nhiều khi không có đủ mà xuất? - Hạn ngạch cấp cho ai.
Dù anh chỉ quay 30 độ thôi. Ông Liêm là chủ toạ HĐQT kiêm giám đốc điều hành Công ty cổ phần đường Khánh Hòa. Thì các nhà máy chế biến đường ở Việt Nam phải chấp nhận mua mía với giá từ 45 – 50 đô la/ tấn với chất lượng mía 9-10% đường.
Phải đi tìm hiểu chuyện đó. Cứ kêu bị thiệt. Nhưng phải đặt trong bối cảnh chung. Ngọc Lan thực hành Ông Đỗ liêm khiết Bên lề phiên họp của Ủy ban tham vấn chính sách thương nghiệp quốc tế thuộc Phòng thương nghiệp và Công nghiệp Việt Nam (VCCI) hôm 17-12. Mua nước khoáng giá đắt mà không sẵn sàng mua một cân đường được kiểm soát giá nghiêm nhặt.
Chứ không phải bảo hộ cho các nhà máy đường. Đó là mối kết liên đặc biệt. Cụ thể với ngành đường. Nhưng hiện giờ chúng ta lại thực hành hạn ngạch quan thuế theo WTO nhưng hạn ngạch nhập cảng lại không.
Rồi vẫn mua mía theo kiểu giá đường tăng thì giá mua mía tăng.
Phải đầu tư kỹ thuật và bảo hiểm giá mua mía cho người nông dân trồng mía. Đất khô cằn. Đến các nhà máy đường để rà. Giá sinh sản nhiều quá? - Người Việt nam bằng quân tiêu dùng 16 kg đường/năm. Nếu một bên trục trặc thì bên kia cũng trục trặc theo.
Các nước khác. Lịch sử và thổ nhưỡng. Các doanh nghiệp nhỏ không được. Chẳng thể làm ra các sản phẩm có chất lượng đường như Thái Lan vì họ có một chương trình mía đường rất chuẩn mực. Quan điểm của ông về vấn đề này như thế nào? -Tôi cũng không hiểu bộ đã cân đối gì và chúng tôi không minh bạch cái gì. Chúng tôi cũng nói rõ với bà con nông dân rằng chúng tôi sẽ đấu chiến đấu với các bộ và Chính phủ để được kéo dài thời gian giảm thuế suất cho ngành đường mía đến 2018.
Điều đó không thể kiểm soát được chênh lệch giữa bán sỉ tại các nhà máy và giá bán buôn. Thời gian trước chúng tôi đã kiến nghị với các bộ nên kéo dài thời kì giảm thuế suất bằng 0% đến 2018 với đường mía chứ không thực thi ngay như cam kết 2015. Bởi ngay trong mỗi hiệp hội cũng có những vấn đề khác nhau. Thứ hai là thời kì qua các nhà máy đường cùng với người dân cày tuy hai cơ mà một vì phải dựa vào nhau mà sống.
Có đúng không. Tại sao trong cuộc họp ông nói khi Việt Nam tham dự WTO thì đối với ngành đường. Đây là mặt hàng đặc thù mà giờ chưa tìm thấy hiệp hội thứ hai nào vừa bao tiêu sản phẩm cho bà con.
Bữa nay anh nói khác thì tôi chuẩn bị biện pháp khác.
Có một ít để xuất khẩu chứ không phải là cây thế mạnh nên không thể đòi hỏi hội nhập nhanh được. Đầu tư 30 năm nay mới có chuẩn mực như vậy. Chia đều cho 12 tháng thì thiệt không đáng kể. Tôi rất lạ là những khoảng chênh lệch do nhập cảng tại Việt Nam được cấp theo cơ chế xin - cho. Mỗi cân đường bán lẻ mua đắt hơn giá thế giới bán 4. Cấp đó có đúng theo cam kết WTO không? Tại sao các doanh nghiệp lớn được.
Vừa bảo hiểm giá cho bà con hòa và có lãi. Nếu không khéo chúng tôi thành lộp bộp. Bộ cũng đã nhiều lần giải quyết vấn đề hạn ngạch xuất. Tổn thất nặng nề. Có quan điểm cho rằng phải tách bạch câu chuyện bảo hộ doanh nghiệp sinh sản đường hay bảo hộ người trồng mía.
Song song chúng ta lại áp dụng dòng thuế và thời gian hội nhập lại theo Khu vực mậu dịch tự do ASEAN (AFTA). Cụ thể trong dự thảo bây chừ của liên bộ Tài chính- Công Thương. Chúng ta sẵn sàng mua xăng giá đắt.
Thứ trưởng Bộ công thương nghiệp Nguyễn Cẩm Tú có nói rằng Bộ Công Thương đã giải quyết những vấn đề của ngành mía đường trên cơ sở cân nhắc ích của người trồng mía.
TBKTSG Online: Thưa ông. Nước du nhập cũng có mai mối quản lý và điều tiết lại tất tật chênh lệch cho ngân sách.
Thế có công bằng không? Trong quá trình bộ đi soát. Quờ quạng các công ty đường đều phải đầu tư vốn. Giữa các doanh nghiệp khác nhau”. Phải nói rõ. Thưa ông? - Xin thưa rằng thứ trưởng chưa bao giờ đến hiệp hội để rà.
Cân đối các ích lợi. Nhưng vấn đề cuối lại là giá đường bán buôn ở Việt Nam vẫn chênh lệch với giá bán buôn. Do điều kiện khí hậu như vậy. Và đích ban sơ là sản xuất có đường để ăn. Người trồng mía chính là người làm ra đường chứ không phải nhà máy đường.
Như Thái Lan họ vẫn phân phối đường chuẩn y Hội đồng đường quốc gia quản lý. Ai cũng muốn phát triển doanh nghiệp.
Thái Lan…giá bán mía tại nhà máy chỉ xoay quanh ở mức 30 – 35 đô la Mỹ/tấn với chất lượng mía 13% đường trở lên. Tức thị mở cửa hàng năm sản lượng đường theo cam kết và tăng dần 5%/năm thì bà con nông dân chịu đựng được. Cơ chế quốc gia đổi thay quá nhanh. Nay. Trả lời báo giới. Tồn kho không đúng như thực tiễn. Xin cảm ơn ông! Phó chánh văn phòng Ủy ban quốc gia về hợp tác kinh tế quốc tế Nguyễn Sơn: “Doanh nghiệp trong nước nếu không tận dụng được các cam kết quốc tế thì giá trị của mọi cuộc thương lượng đều trở thành bất nghĩa.
Trong khi các quốc gia đứng đầu về sản xuất đường như Brazil. Doanh nghiệp lo sợ chính sách thay đổi quá nhanh. Chúng tôi đã từng dự cuộc họp mà Hiệp hội các nhà sản xuất ô tô thì đòi giảm thuế còn Hiệp hội vận chuyển thì đề nghị tăng thuế nếu không giảm cước vận chuyển sao được. Cam kết một đằng mà khi thực thi lại một nẻo? - Ông Đỗ liêm khiết: Chúng tôi ủng hộ hội nhập khi mang lại công bằng.
000 đồng. 000 đồng thì mỗi năm chỉ mua đắt 84. Tuy nhiên nhiều thông báo hiệp hội đưa ra không xác thực. Ai không muốn vở kịch hay nhưng không thể cắt đoạn ra mà diễn. Hài hòa giữa lợi quyền của người tiêu dùng với quyền lợi của người sinh sản.
Nếu mua thấp hơn bà con dân cày bị lỗ do điều kiện canh tác. Phó chủ tịch Hiệp hội mía đường Việt Nam. Mức giá bán sỉ tại nhà máy và giá bán sỉ đến tay người tiêu dùng chênh lệch quá lớn? - Không có nhà nước nào mà đường là mặt hàng cần yếu được phân phối theo kiểu mạnh ai nấy phân phối.
Thì cái tôi đã chuẩn bị đầu tư vỡ nợ rồi. Tại sao chúng ta không vì cộng đồng người Việt. Nhập khẩu đường như đề xuất của hiệp hội. TBKTSG Online đã có cuộc bàn bạc với ông Đỗ liêm khiết. Mai đùng một cái anh thả nổi. Chúng tôi muốn gửi gắm đến nhà quản lý rằng bất cứ đứa con nào trong cộng đồng bị chết thìa là niềm đau.
Ấn Độ. Phát triển năng suất lao động. Rủi ro do quản lý yếu thì ít mà rủi ro do chính sách thay đổi thì nhiều. Nếu chúng ta làm theo cam kết WTO. Việt Nam thì không sản xuất loại đường từ củ cải. Nhưng câu chuyện cây mía ở Việt Nam không chỉ là câu chuyện trồng trọt và sản xuất. Cấp phép nhập cảng không theo cam kết WTO.
Cụ thể là vấn đề tồn kho. Kinh ngạc hơn là dự thảo này chỉ giữ lại thuế suất bằng 0% cho đường sản xuất từ củ cải đến 2018. Dân cày đang canh tác mía trên vùng đất xấu. Dù đã có ý kiến của Bộ Nông nghiệp và Phát triển nông thôn là yêu cầu kéo dài thời gian giảm thuế suất xuống bằng 0% theo cam kết AFTA hơn nữa nhưng liên bộ chỉ giữ đến năm 2015.
Cái này thì nông dân choáng. Còn danh mục đường sản xuất từ mía thì không có. Cụ thể không theo cam kết là thế nào? - Chúng tôi nói phải có đầy đủ pháp lý mà diễn đàn ở đây không đủ. Đây là cây trồng xóa đói giảm nghèo mà hội nhập nhanh với cường quốc xuất khẩu đường lớn thứ hai thế giới là Thái Lan sao được.
Vấn đề này chúng tôi đã có văn bản gửi thứ trưởng rồi. Ông nghĩ thế nào? - Trên thế giới thì người trồng mía mới là người làm ra đường vì nhà máy đường chỉ là nơi sản xuất đường thành phẩm thôi.
Bởi sức cạnh tranh của mía đường Việt Nam do lịch sử để lại. Thí dụ hiệp hội bánh kẹo đòi hỏi ngược với hiệp hội mía đường thì sao? Chúng tôi phải giải quyết trên cơ sở hài hòa. Người tiêu dùng và các doanh nghiệp sinh sản đường. Doanh nghiệp làm sao theo kịp.
Không minh bạch.
No comments:
Post a Comment