1
Bác mẹ biết con hư, nghiện ngập tả tơi nên cũng chả dám đòi hỏi. Đã vậy, Dũng lại hay đi đêm về hôm. Người anh hoảng sợ xô cửa vào quát: "Mày làm gì đấy?" thì Dũng mới sợ hãi buông tay.
Nhưng ông muốn Dũng phải đưa bố mẹ đến nhà ông cho đôi bên gia đình biết nhau, dù chả cần cưới xin lễ lạt gì. Song chờ mãi vẫn không thấy gì, dễ đến mấy tháng sau, vẫn chả thấy Dũng đưa bác mẹ đến nhà ông nói chuyện. Thương con gái bụng mang dạ chửa, lại bị phụ bạc nên ông đành chấp nhận.
Bà kể, Dũng về nhà, lấy trộm sổ hộ khẩu gia đình, giấu bà đi đăng ký thành hôn với Thủy. 3. Bà cười buồn, nước mắt trào ra tràn đầy: "Trước thằng Dũng có yêu một con bé đàng hoàng nhưng rồi sau chả biết sao song thôi. Bố mẹ thương con, cho Thủy ở một phòng riêng trên tầng 3 trong căn nhà chật chội của mình ở sâu tít tắp nơi con ngõ nhỏ trên phố Kim Mã. Bởi cô là một con nghiện ma túy.
Đến khoảng 4h sáng thì Bảo Thiên thức dậy, khóc đòi ăn. Trái ngược hẳn với vẻ mặt lâng láo trước tòa của con trai, bà lặng lẽ ngồi trong góc phòng xử và khóc suốt phiên tòa. Dũng, khi ấy, theo lời kể của cô là hoảng hốt và cứ đứng yên như chôn chân ở đó, mặc cho cô lao vào đấm, tát, cho đến khi bảo vệ của bệnh viện phải ra can ngăn… Nhưng giờ thì Thủy đã đi tù.
Là người đại diện hợp pháp và độc nhất của người bị hại là bé Đặng Bảo Thiên nhưng đắng cay làm sao, tại phiên tòa này, Thủy vắng mặt bởi cô đang phải thụ hình bản án 5 năm tù giam về tội mua bán trái phép chất ma túy tại một trại cải tạo ở Thanh Hóa. Cô kể, trước cửa Phòng Cấp cứu, Bệnh viện Nhi Trung ương, cô đã lao vào Dũng mà cào cấu, gào khóc: "Sao mày lại giết con tao?".
Ông kể với các nhà báo rằng, trước Thủy có yêu nhưng rồi lúc mang thai thì bị người ta phụ tình. Thời thiếu nữ, Thủy cũng là cô gái có dung nhan, từng thi đậu vào Trường sàn diễn Điện ảnh, từng tham gia vai phụ trong một đôi bộ phim. Dũng sau đó cũng lặn mất tăm. Đua đòi bạn bè rồi sa ngã, cứ mỗi càng ngày càng trượt dài hơn, lún sâu hơn, không dứt ra được.
Thấy vậy, Dũng liền choáng choàng hô hấp nhân tạo cho cháu nhưng không thấy cháu tỉnh nên cấp xuống lễ tân vay tiền để gọi taxi đưa cháu đi bệnh viện. Đặng Tuấn Dũng tại phiên tòa sơ thẩm. Nhưng học đến năm thứ 3 thì Thủy nghiện ma túy.
Cả chuyện Thủy là con nghiện ma túy nặng và đã từng có hai tiền án, bà cũng không biết. Lần đi tù này, với Thủy là lần thứ 3. 2. Thủy cũng vậy. Thế nên, một thời gian sau, hai mẹ con cũng cuốn gói đi theo Dũng luôn. Và, cô làm đơn tố giác tới Cơ quan Công an. Bởi ông tin vào luật nhân quả: kẻ gieo tội ác ắt sẽ phải đền tội; mình không bắt nó sẽ có người khác bắt nó.
Đương nhiên cuộc sống của tôi ngày xưa khác, điều kiện xã hội bây chừ cũng khác. Mãi sau này, khi Dũng bị bắt bà mới biết Thủy hơn Dũng 10 tuổi và đã mang thai bé Bảo Thiên trước khi đăng ký thành thân với Dũng. Mẹ Dũng kể, sau này khi bà tới gặp ông thì ông vẫn nói như vậy, ông cũng chả cần phải bồi thường gì.
Ngay trước khi xảy ra cái chết của bé Bảo Thiên, thì đôi khi, khi thằng bé quấy khóc, Dũng vẫn chửi "vứt mẹ cái của nợ này đi, nuôi làm gì".
Rạng sáng ngày 20/11, Thủy lấy chiếc xe máy Vespa Piaggio LX 125 của Dũng đến nhà người quen ở Xuân Đỉnh, Từ Liêm để vay tiền.
Cháu Thiên khóc thét lên rồi nấc và lịm dần. Thủy về đến nhà nghỉ, nghe lễ tân kể lại chuyện, hộc tốc chạy đến Bệnh viện Nhi Trung ương. Cũng giống như bà, cha Thủy cũng chả biết Dũng là ai. Nhưng bé Thiên không qua khỏi bởi cú đánh của gã cha dượng vô nhân tính đã khiến bé bị chấn thương sọ não kín.
Sau này, trong quá trình điều tra, Cơ quan Công an đã làm rõ được chỉ trong vòng một tuần mà Dũng trộm cắp suôn sẻ 2 chiếc xe máy đắt tiền tại khu vực Kim Mã. Nỗi đau của mình, nói với ai thì được san sớt, ai thì nên nói, ai không nên nói, nói cái gì, chứ không phải vì che giấu mà không nói".
Cuộc sống gia đình bít tất tay bởi những mâu thuẫn giữa nó và ông ấy nên nó bỏ nhà đi thuê nhà ở riêng".
Lần này, khi bé Bảo Thiên ở trong viện, Dũng tỏ ra sợ sệt cứ dò la xem thằng bé có vết tím nào trên đầu không.
Ngày tòa xử, Thủy còn đang là bị án thụ hình bản án 5 năm tù giam tại một trại giam ở Thanh Hóa nên cô không có mặt.
37 tuổi, 3 lần đi tù, với người nữ giới khác, có thể là lạ nhưng với cô, cũng dễ lý giải thôi. Nhưng kết quả phiên tòa với mức án tù chung thân dành cho Đặng Tiến Dũng về tội giết người, vững chắc cô, với nhân cách là đại diện cho người bị hại, sẽ được thông tin.
Vô tình một người anh của Thủy nhòm qua khe cửa thấy Dũng bế cháu Thiên ra phía lan can, dùng khăn bịt miệng
Thực ra, chiếc xe này là do Dũng trộm cắp trước đó tại một điểm trông giữ xe tư nhân trên đường Kim Mã. Thế nên, Thủy phạm tội, hết lần này đến lần khác, cũng là vì ma túy cả… Bộ áo xống đang may dang dở này, bé Bảo Thiên mãi mãi chẳng còn được mặc. 35 tuổi, cô mới sinh được đứa con đầu lòng là bé Bảo Thiên, để rồi cuộc sống của cháu bị gã cha dượng tước đoạt khi mới vừa 6 tháng tuổi.
Không nghề nghiệp, lại chơi ma túy đá và thường xuyên lấy nhà nghỉ làm bãi đáp nên Dũng kiếm tiền để trang trải ngần ấy thứ bằng cách "nhảy xe". Ký ức buồn bã về kết cuộc của một cuộc gá nghĩa giang hồ, cái chết đớn đau của đứa con trai bé bỏng, không biết rồi có làm cô tỉnh ngộ để ngày trở về tầng lớp sẽ biết rút chân ra khỏi những sa lầy mà làm lại cuộc thế?.
Dù là giang hồ với biết bao vứt, bầm giập nhưng thẳm sâu trong con người Thủy, bản năng làm mẹ vẫn mạnh mẽ như bất kỳ một người mẹ nào khác. Đến phiên tòa, trong rất đông người tham dự ngồi dưới phòng xử, tôi cứ cố tìm Thủy mà không thấy. Cái thai ngày càng lớn mà mãi cũng chả có ai đến ỏ ê cưới hỏi gì. Cả gia đình Thủy, không ai biết cha đẻ của bé Bảo Thiên là ai.
Nhưng vẫn là lỗi mình giáo dục con không nổi, bởi vậy tôi có dám to tiếng với hàng xóm bao giờ đâu.
Sáu mươi tuổi, tóc trên đầu đã bạc, cả đời người phụ nữ, bà chỉ sinh nở đúng một lần và Dũng là đứa con trai duy nhất. Thế nên, Thủy gá nghĩa với Dũng giống như tìm chiếc bình phong để đứa con sinh ra có cả cha lẫn mẹ.
Cha Thủy lặng người đi kể với các nhà báo: "Con hư thì bác mẹ cũng có lỗi. Tôi hỏi, là mẹ chồng, đã bao giờ bà gặp Thủy. Cha Thủy sau này kể, xót xa cho đứa cháu ngoại phận mỏng, nhưng ông vẫn khuyên con gái thôi đừng làm rầm rĩ lên làm gì.
Không còn tiền, Thủy đưa chiếc xe mà Dũng ăn cắp được đó nhờ một người bạn xã hội đi nỗ lực để lấy tiền chữa bệnh cho con.
Lúc ấy, Thủy đã sinh bé Bảo Thiên được chừng 6 tháng. Xâu chuỗi lại những Nghi ngờ, Thủy dám chắc là Dũng chứ không phải ai khác đã sát hại đứa con trai bé bỏng của mình. Chỉ thấy Thủy dẫn Dũng về nhà ông bảo cho ở cùng.
Biết Thủy là mẹ cháu bé, các thầy thuốc thông báo tình hình cháu rất nặng, khó qua khỏi. Bà kể: "Cha nó mất, tôi đi thêm bước nữa nhưng nó luôn bất hòa với cha dượng.
Mà Thủy hư lâu rồi. Chỉ biết, đầu năm 2010, Thủy được ra tù thì cuối năm ấy Thủy mang thai. Bảo Thiên được mang thai vào khoảng thời kì trống giữa lần đi tù thứ 2 và lần đi tù thứ 3. Có lần khi thằng bé được 2 tháng, lấy lý do để cho Thủy ngủ ngon, Dũng bế cháu Thiên sang phòng bên cạnh.
Mẹ của Đặng Tuấn Dũng đến tòa từ rất sớm. Không nghề lại bị ma túy bòn rút khôn cùng lực, muốn kiếm tiền thì chả có cách nào khác ngoài phạm tội. Vì vậy mà Thủy là bà mẹ bất hạnh nhất dương thế. Cô đi tù hết lần này đến lần khác. Hôm ấy, Thủy đã khóc rất nhiều. Cha mẹ già cả, có cố cũng chỉ nuôi ăn hằng ngày được thôi chứ làm sao mà có đủ lực để mà đáp ứng cả cho con nhu cầu ma túy nữa.
Sau rồi lúc nó bỏ nhà đi nó mới lấy Thủy, tôi không hề biết". Bảo vệ quyền lợi cho bé Bảo Thiên là một trạng sư được tòa án chỉ định. Thủy quen Dũng khi nào, đăng ký hôn phối với nhau bao giờ, ông cũng không biết. Thế nên, Thủy khi làm khai sinh cho con trai đã lấy họ Đặng của Dũng làm họ của con trai mình dù Dũng không phải là cha đẻ.
Không phải ai cũng hiểu nỗi khổ tâm của mình thế nào. Nhưng Thủy thì không chịu được. Bác mẹ biết cả nhưng bất lực. Thường thì cứ khoảng 7-8h tối Dũng đi và phải 2-3h sáng mới trở về đập cửa.
Ngày 19/11/2011, hai vợ chồng Thủy tới nhà nghỉ Trúc Mai tại ngõ 42 Giang Văn Minh để ở. Dũng dỗ mãi không được nên đã cầm chiếc điều khiển tivi mác TCL trong phòng nghỉ đập vào đầu cháu. Khi Thủy đi, bé Bảo Thiên đang ngủ.
Mà đã nghiện thì phải quay quắt kiếm tiền cho những cơn phê. Nghi Dũng dính đến chuyện làm ăn phạm pháp, lại chả biết ba má Dũng ở đâu nên ông cương quyết đuổi Dũng ra khỏi nhà. Hôm Bảo Thiên mất, bộ áo quần bé con xanh xanh đỏ đỏ, Thủy còn đang may dang dở cho con, vẫn để yên trên bàn máy khâu trong căn phòng riêng của cô tại nhà bố mẹ đẻ ở phố Kim Mã.
Thủy kể, đau đớn: "Tôi chết lặng người đi và nước mắt cứ thế trào ra thôi".
No comments:
Post a Comment