Biên Hòa
Việc chứng tỏ trước hết của chàng trai gốc Bắc là tậu ngay căn nhà khá khang trang nằm trên trục đường Nguyễn Ái Quốc (P. Tuy nhiên, đó chưa phải là cách vung tiền “dị” nhất của Hùng “xe ôm” một thời. Chẳng hiểu sao thời đó mình dại quá, số tiền mua mì tôm đủ để tui mua cả chục chiếc xe máy chứ đâu có ít, đến khi giật thột nhìn lại thì đã quá muộn”.
Hàng ngày Hùng vẫn bám mặt đường chạy xe ôm kiếm sống Buổi chiều được xem là “vận may lớn nhất trong thế cục” của Hùng là lúc trên đường chở khách đi từ TP. Trên đường đi, Hùng mau mồm chuyện trò mua vui, đến nơi vị khách hào phóng “boa” thêm cho anh hơn trăm ngàn tiền công. Thời điểm những năm 2000, công cụ ô tô buýt chưa đích thực bổ ích như bây giờ nên cũng kiếm được kha khá.
Đặc biệt hơn, khi nghĩ lại hoàn cảnh trái ngang của đám bạn cùng quê một thời vắt ráo mồ hôi cực lực mưu sinh, Hùng cứ nghe ai than nghèo kể khổ là rút ngay xấp tiền dúi vào tay bạn rồi rủ mọi người đi nhậu, đi hát hò, đàn đúm cho thỏa nỗi thèm khát hưởng thụ lâu nay nay. Khi có tiền, trong những lúc đứng đợi chờ khách, mấy người bạn xe ôm thường xuyên rủ tôi mua vé số lóng vận may.
Hùng xác nhận: “Câu chuyện đó là có thật. Thế nhưng, hết gói mì này đến gói mì khác bị bóc mà cơ duyên may mắn vẫn ngoảnh mặt. Và, tôi đúng là may thật…”. Ngày ấy, tôi nông nổi quá, thích chơi trội nên giờ hối hận cũng đã muộn”.
Nhưng hy vọng ấy là quá xa vời, Hùng bán xe, nhà cửa, đồ đoàn vung tiền vào những con số. Sự đổi thay của Hùng từ lúc có tiền cũng khiến nhiều người cũng choáng ngợp. Biên Hòa).
Hàng ngày Hùng vẫn bám mặt đường chạy xe ôm kiếm sống Vùi mình trong thú vui và các cuộc ăn chơi vô dụng, khoản tiền trúng số bạc tỷ dần vơi. Dù chuyện của anh Hùng trôi qua đã gần chục năm, nhưng giai thoại và những lời đàm tiếu thì vẫn còn nguyên vẹn.
Tôi hét tướng lên khiến tất tật những người xung quanh tụ hội dõi nhìn”, anh Hùng nhớ lại. Khi số tiền dần vơi, Hùng lại tìm đến vé số, lô đề, cờ bạc như một thứ bùa hộ mệnh nhằm cứu vớt lại những gì đã ném vào những thị hiếu vô dụng và các cuộc ăn chơi trác táng. Càng thua cờ bạc, Hùng lại như con thiêu thân biết chết nhưng vẫn lao vào lửa, điên cuồng thế cỡ vận may nhằm hy vọng gỡ gạc và quay về những ngày sung sướng.
000 đồng bạc “lộc” khách cho mua mấy tờ vé số ủng hộ. Chỉ trong thoáng chốc, hào kiệt xế ôm đã “lên đời”, thoát khỏi cảnh bầm giập góp nhóp từng đồng bạc lẻ của nghề bám bụi mặt đường.
Về sau, tôi tích góp, vay mua được chiếc xe máy nên chuyển sang hành nghề xe ôm. Bao nhiều tiền tài đã đổ ra, nhưng nỗi khát khao được sở hữu xe máy của Hùng thì vẫn xa vời. Có người còn nghĩ, tôi đi ăn cướp tiền hay sao mà mua sắm hết cái này cái nọ, bỏ hẳn nghề xe ôm. Thế mà ngay sáng hôm sau, Hùng đã “lột xác” hoàn toàn với áo sơ mi bằng, quần ủi li luôn, giày da bóng loáng đến ngay chỗ hành nghề xe ôm mọi ngày của mình, ra điều đứng đợi bạn, thực chất là để khoe mẽ với mọi người.
Ngày Hùng trúng số tiền tỷ, anh trở thành người lừng danh nhất khu vực này. “Nghĩ thấy khổ thân bà lão nên cũng mua vậy thôi. “Nói thật nha, lúc ấy mấy người công nhân cùng khu trọ cứ nhìn tôi giống như từ trên trời rơi xuống vậy. “Lên voi xuống chó” thói thường vốn liếng cũng thật lắm éo le, mà Hùng chính là trò đùa nghiệt ngã nhất của số phận may rủi.
Cái ngày ấy, theo như lời người đàn ông tuổi gần 40 thì cũng cơ cực chẳng khác mấy so thời điểm hiện tại, có chăng chỉ là “một phút lóe sáng” trở thành tỷ phú rồi bỗng chốc vụt tắt.
Người ta đồn rằng, sau khi mua nhà, còn dư rất nhiều tiền, Hùng nghe tin một hãng mì tôm đang có chương trình khuyến mãi “ăn mì tôm trúng xe máy” nên rất nao nức.
Muốn sở hữu được xe máy thì phải bóc từng gói mì tôm ra rồi cào thẻ trúng thưởng tìm vận hên xui
Tân Mai là cảm nhận rõ nhất. Sau khoảng thời gian “chói sáng” và ngập chìm trong những cuộc chơi vận mệnh đầy may rủi kia, Hùng trượt dốc thảm hại. Lúc đầu Hùng cố sức chối đẩy, nhưng thấy bà già đội áo tơi nài nỉ mãi, anh rút ví lấy 50. Ngay ngã tư sầm uất giữa lòng thành phố Biên Hòa, sau cái bắt tay làm quen có phần gượng, anh bảo: “Thời vàng son của đời tôi đã khép lại rồi.
Có tiền trong tay, Hùng cũng chứng minh cho bà con xung quanh nơi “làm việc” của mình rằng: “Tui cũng chơi được lắm à nha, chứ không phải là chỉ biết chạy xe ôm”. Đang loay hoay đứng trước phòng trọ, có bà bán vé số đi ngang qua nề mời mua. “Trúng rồi (!)”. Cả ngày bám mặt với đường, Hùng phấn khởi trở về nhà và quyết định chiều đó không chạy xe nữa mà dành sức ngơi nghỉ.
“Hơn 2 tỷ đồng”, anh bảo đó là số tiền cả đời làm xe ôm mình cũng chẳng dám mơ hay mảy may nghĩ đến, đã trở nên hiện thực.
Tuy nhiên, quy luật cuộc đời với câu nói: “Cờ bạc là bác thằng bần, lô đề ra đê mà ở” lại ứng nghiệm với Hùng.
Đến tận hiện, giai thoại được nhiều người kể nhất chính là cách tiêu tiền thuộc dạng “có một không hai” của một tỷ phú xổ số. Ai ngờ vài hôm sau lúc rỗi khách, đến điểm bán vé số dò kết quả, tôi không tin nổi vào mắt mình nữa.
Thậm chí, nhiều lúc tôi còn phải chạy ăn từng bữa, loay hoay đi mượn tiền để đóng phí thuê nhà. Mãi về sau, khi tôi mua nhà, chuyển đi chỗ khác, họ mới biết được nguồn cơn sự việc”, anh Hùng kể. Bỗng chốc lên đời Trong quá trình thực hành loạt bài về những căn số sau khi trúng xổ số tiền tỷ, người viết được nghe rất nhiều câu chuyện đến Trần Kim Hùng (hay còn gọi Hùng “xe ôm”) ở Phường Tân Mai, TP.
Ngồi vắt vẻo trên chiếc xe máy cà tàng, mắt đảo như rang lạc đợi khách, người đàn ông khoác trên mình bộ xống áo cũ rích chừng như chẳng có chút dáng vẻ gì của một… tỷ phú. Lúc ấy, dãy trọ nơi chàng trai thuê ở trong một con hẻm ở P. Mỗi ngày lao động, tiền kiếm cũng được trăm ngàn bạc. Biên Hòa xuống huyện Nhơn Trạch. Phải nhờ đến sự hướng dẫn của những người quen từng một thời rong ruổi xe ôm với Hùng, phóng viên mới tiếp cận được “tỷ phú” xổ số một thời có tính cách khác người này.
Do có chút tay nghề làm thợ xây nên chỉ sau một thời kì ngắn đi phụ việc khuân vác nặng nhọc, tôi xin được vào một nhóm thợ hồ để làm tay thợ chính. Chỉ vỏn vẹn trong gần 2 năm, Hùng “tỷ phú” lại trở về cuộc sống túng chưa hẹn ngày kết thúc….
Có nào ngờ mới ngày hôm trước, cánh xe ôm hành nghề còn thấy chàng trai 29 tuổi mặc cái quần xanh cũ mèm, khoác trên người chiếc áo sơ mi đầy bụi bặm, đầu lúc nào cũng đội nắng chang chang chạy ngoài đường. Tiếp đó, anh tìm đến gặp gỡ bạn bè thuở hàn vi.
Nhưng cuộc sống chốn đô thị tốn kém, nhiều thứ ăn tiêu, nên chi tôi làm mãi cũng chỉ vừa đủ xài hàng tháng, không dư ra được đồng nào. Giờ chạy ăn từng bữa mới thấy tiếc.
Nói là lập thân cho oai chứ thực chất, thì tôi cũng chỉ biết mỗi việc làm thuê làm mướn cho người ta. Để rồi sau giây lát “lên đời” ngắn ngủi, người đàn ông này lại trở về kiếp xe ôm, mướt mồ hôi chạy ăn từng bữa. Ngày qua ngày, anh lún sâu thêm vào mà chẳng thể rút chân ra khỏi những cuộc chơi, bỏ tiền đầu tư thì nhiều mà những lần thu về thì rất ít. Ngồi trò chuyện với chúng tôi, anh liên tục rít thuốc lá, đôi mắt mơ tưởng nhớ về kiếp đời chìm nổi: “Tôi quê gốc ở Bắc Giang, thất học từ bé nên lớn lên theo bạn bè vào đây sinh sống, lập nghiệp.
No comments:
Post a Comment